Pa Há & Dào San (3rd visit to Lai Châu)


Advertisement
Vietnam's flag
Asia » Vietnam » Northwest » Lai Chau
November 23rd 2012
Published: November 23rd 2012EDIT THIS ENTRY

Dinner at a H'mong house in Dào SanDinner at a H'mong house in Dào SanDinner at a H'mong house in Dào San

We met a H'mong woman and she invited us to have dinner with her family.
28 October to 3 November 2012 – This is the second part of my 14-day trip to the North West of Vietnam. The photographer and I got a bus from Sapa to Lai Châu town. It was my third visit to Lai Châu province over the past 3 months. When I first came to this province last July, I didn’t expect I would visit this province so many times this year. We planned to visit Pa Há and Pa Tần, but ended up going to Pa Há and Dào San. Both communes were new to us and it was possible to take a local bus from Lai Châu town.

The reason why I chose Pa Há was that on my last visit to Lai Châu province last September, I talked to a H’mong man sitting next to me in the bus. We saw a road leading to Pa Há and he said it was a beautiful place, so I decided I would go to this place on my next visit. Pa Há commune of Sìn Hồ district is now called “Nậm Tăm” as a new name, but I prefer using the old name. Pa Há is located 80km from Lai
Road from Pa Há to village of the Dzao people Road from Pa Há to village of the Dzao people Road from Pa Há to village of the Dzao people

We rented a motorbike and traveled 10km to Nậm Cha (village of the Dzao ethnic minority people). Some sections of the road were very bad so it took much time to travel.
Châu town and it took us 4 hours to travel by bus. It was the darkest and quietest town in Vietnam that I’ve ever been. At night, there were only a few houses with light and the whole road was in the darkness. However, next morning when we woke up, the landscape was completely different. We walked 1km to a village of the Lừ ethnic minority people. A local man invited us to his stilt house and entertained us with sugar canes. It was my first ever experience with this ethnic minority group. The people were shy and children even cried when we wanted to take photos, so we didn’t have any photo in this village. We passed by some schools and found a good point to enjoy beautiful landscape of the mountains and river.

In the afternoon we rented a motorbike and traveled 10km to a village of the Dzao ethnic minority people in Nậm Cha commune. The women wear black dresses and we saw some of them on the way to Pa Há the day before. Some sections of the road were really bad. Unfortunately, we didn’t have much time and we also couldn’t find a place
A Hà Nhì ethnic minority woman in Dào SanA Hà Nhì ethnic minority woman in Dào SanA Hà Nhì ethnic minority woman in Dào San

Special hair style and traditional dress.
to park our rental motorbike, so we only saw the village from the main road and didn’t walk down the path. It would be great if we could walk around the village and talk to the people. At the end of the day, we climbed up a road by motorbike and enjoyed a great mountain scenery in the sunset. It was one of the most impressive landscapes I’ve seen in the North West of Vietnam.

Our next plan was to visit Pa Tần, but the bus driver gave us a wrong advice on the route, so we missed the bus to this town. We had to wait until next day and we decided to change to visit Dào San town of Phong Thổ district. This small town is located in the border area with China, 60km north of Lai Châu town. We walked to villages of the H’mong and Hà Nhì ethnic minority people, but the dogs were pretty aggressive, plus we couldn’t find the way to the villages, so we had to go back to the main road. Fortunately, there was a Hà Nhì ethnic minority woman carrying vegetables in a basket on her back passed by us,
Thịt nhím (porcupine meat) in Pa HáThịt nhím (porcupine meat) in Pa HáThịt nhím (porcupine meat) in Pa Há

The owner of our guesthouse sold this food to us. It was my first ever taste of the porcupine meat.
so we asked her if we could follow her to U Ni Chải village. She agreed, so we walked up along narrow path to her village. We met some friendly guys over there and one of them took us to his house. His mother wore traditional dress with special hair style of the Hà Nhì ethnic people so that we could take photos. The lady was polite enough to refuse tip when we offered, but then we said it was for her grandchildren, so she agreed to get it.

We walked back to the main road and passed by Hợp Hai village of the H’mong people. I saw a group of H’mong children playing on the ground and there was a woman taking care of her grandson. I took photo of them and the H’mong woman invited us to visit her house and have dinner with them. It was my first ever experience to have dinner with the H’mong people, after being invited to enjoy meals with the Dzao, Nùng and Thai ethnic minority people on my last trip. They were so poor and only had vegetables, so we bought some food at the market and joined the dinner.
Landscape in Pa Há (or Nậm Tăm)Landscape in Pa Há (or Nậm Tăm)Landscape in Pa Há (or Nậm Tăm)

View from a village of the Lừ ethnic minority people.
The house owner drank a lot of rice wine. They were so generous to invite us to sleep at their house, but I didn’t feel comfortable as there were no toilet nor bathroom and they had to go to the field. The dogs were quite aggressive too, so we thanked them for the hospitality and went back to our guesthouse.

Next day we took a bus back to Lai Châu town and then another night bus back to Hanoi. I have never traveled by this type of bus before. We had to travel for 12 hours from 5pm to 5am next day, while the distance is only 420km. It was not pleasant when the bus didn’t stop for 5 hours (don’t drink too much water before you get into this bus) and no meal until mid night, so everyone was hungry. We were given free noodle soup or rice porridge at 12:30pm. At least, I had a comfortable bed, while other people who came into the bus later, had to sleep on the floor (but it was soft and clean).

We were sad to say good bye to Lai Châu as this is our favorite province in the
A H'mong girl & her daugher in Dào SanA H'mong girl & her daugher in Dào SanA H'mong girl & her daugher in Dào San

We were invited to have dinner at a H'mong house. This is kitchen of their house. The girl got married early at age 16 and now she is mother of two children.
North West. I don’t know when I will go back. The highlights of my visit to Lai Châu province this time were the mountain scenery on the way from Sapa to Lai Châu town, beautiful landscape in Pa Há, visit to villages of the Lừ, Dzao, H’mong and Hà Nhì ethnic minority people, and dinner with a H’mong family in Dào San.

Travel tips: Lai Châu town is located 420km northwest of Hanoi. You also can get a bus to this town from Sapa, Than Uyên or Điện Biên. Distance from Lai Châu to Pa Há is 80km, from Lai Châu to Dào San is 60km.

Other blogs about Lai Châu province:

Mường Tè & wedding of the Dzao people in Sìn Hồ

Than Uyên & Lai Châu

Pa Há & Dào San – Ngày 28/10 đến 3/11/2012

Sau khi dừng chân ở Sapa trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tôi cùng bạn đồng hành là một nhiếp ảnh gia đi xe khách đến Lai Châu. Đây là lần thứ 3 tôi đến Lai Châu trong vòng 3 tháng qua. Khi tôi mới đến tỉnh Lai Châu lần đầu tiên hồi tháng 7 vừa qua, tôi không thể hình dung được là mình sẽ quay trở lại
Dào San town in the sunsetDào San town in the sunsetDào San town in the sunset

We walked back to the town after visiting a village of the Hà Nhì ethnic minority people.
đây thêm hai lần nữa trong năm nay. Chúng tôi dự định đi Pa Há và Pa Tần, nhưng cuối cùng thì chúng tôi lại đi Pa Há và Dào San. Cả hai thị trấn này đều mới mẻ đối với chúng tôi và có thể dễ dàng đi bằng xe khách từ bến xe Lai Châu.

Lý do vì sao tôi chọn đến Pa Há là vì trong chuyến đi lần trước đến Lai Châu hồi tháng 9 vừa qua, tôi nói chuyện với một người đàn ông người dân tộc Mông ngồi bên cạnh tôi trên xe khách. Khi chúng tôi nhìn thấy con đường từ ngã ba Sìn Hồ đi về hướng Pa Há, ông nói là phong cảnh ở Pa Há rất đẹp, nên tôi quyết định lần sau mình sẽ đến đó. Xã Pa Há thuộc huyện Sìn Hồ hiện nay được gọi là “Nậm Tăm”, nhưng tôi vẫn thích gọi tên cũ. Pa Há cách thị xã Lai Châu 80km và mất 4 giờ đồng hồ đi bằng xe khách. Đây là thị trấn vắng vẻ và tối nhất mà tôi từng thấy ở Việt Nam. Buổi tối ở đây chỉ có
A Lừ ethnic minority girl in Pa Há A Lừ ethnic minority girl in Pa Há A Lừ ethnic minority girl in Pa Há

The girl wears long skirt with decoration which is traditional dress of the Lừ ethnic minority women.
vài nhà sáng đèn còn con đường thì tối om không có một bóng người qua lại. Nhưng buổi sáng hôm sau khi ánh nắng tràn trề thì phong cảnh hiện ra hoàn toàn khác. Chúng tôi đi bộ đến bản của người dân tộc Lừ cách thị trấn Pa Há 1km. Một cậu thanh niên mời chúng tôi vào nhà và cậu đi chặt mía để thết đãi chúng tôi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp người dân tộc Lừ. Phụ nữ ở đây mặc váy dài có thêu hình thổ cẩm. Người lớn thì xấu hổ, còn trẻ con thì khóc khi chúng tôi muốn chụp ảnh, nên cuối cùng chúng tôi không chụp được bức ảnh nào ở ngôi làng này. Chúng tôi đi tiếp qua một vài trường học và đứng từ phía sau ngôi làng này có thể nhìn thấy toàn cảnh núi và sông rất đẹp. .

Buổi chiều, chúng tôi thuê xe máy và đi 10km đến bản của người dân tộc Dzao ở xã Nậm Cha. Phụ nữ dân tộc Dzao mặc váy áo màu đen tuyền và chúng tôi nhìn thấy vài người Dzao trên đường đến Pa Há
Equipment for catching fishes in Pa HáEquipment for catching fishes in Pa HáEquipment for catching fishes in Pa Há

We saw some fishermen by the river, but didn't have time to approach and talk to them.
ngày hôm trước. Một vài đoạn đường đi đến bản rất xấu. Tiếc là chúng tôi không có nhiều thời gian và cũng không tìm được chỗ nào an toàn để cất xe máy, nên chúng tôi chỉ có thể đứng nhìn ngôi làng từ trên đường chính mà không thể đi bộ xuống bản được. Giá như chúng tôi có thể đi bộ quanh bản và trò chuyện với người dân nơi đây. Cuối ngày, chúng tôi đi theo một con đường dốc lên núi và trước mắt chúng tôi là một khung cảnh tuyệt đẹp của những dãy núi nhấp nhô trên dòng sông trong ánh hoàng hôn. Đây cũng là một trong những phong cảnh đẹp nhất ở vùng Tây Bắc mà tôi đã được thấy.

Kế hoạch tiếp theo của chúng tôi là đến thăm Pa Tần, nhưng người lái xe khách lại đưa ra lời khuyên sai về tuyến đường, nên chúng tôi bị lỡ mất chuyến xe khách đi Pa Tần. Chúng tôi đành phải chờ đến ngày hôm sau và chúng tôi quyết định đi thăm thị trấn Dào San của huyện Phong Thổ. Thị trấn này nằm trong khu vực
Two H'mong women at Sìn Hồ crossTwo H'mong women at Sìn Hồ crossTwo H'mong women at Sìn Hồ cross

Very dusty at this area as the road is under construction.
biên giới với Trung Quốc, cách Lai Châu 60km về hướng bắc. Chúng tôi đi bộ đến thăm các bản làng của người dân tộc Mông và Hà Nhì, nhưng chó ở đây sủa rất dữ, thêm vào đó chúng tôi không tìm thấy đường lên núi, nên chúng tôi đành phải quay trở lại con đường chính. Đúng lúc đó, một người phụ nữ người dân tộc Hà Nhì cõng một gùi rau trên lưng đi ngang qua chỗ chúng tôi. Tôi hỏi cô là liệu chúng tôi có thể theo cô lên bản U Ni Chải có được không. Cô đồng ý và chúng tôi đi theo cô dọc theo con đường nhỏ dẫn lên bản. Chúng tôi gặp một vài người đàn ông người Hà Nhì rất thân thiện và một trong số họ dẫn chúng tôi tới thăm nhà. Bà mẹ của cậu mặc trang phục truyền thống với kiểu tóc tết độc đáo của người Hà Nhì để chúng tôi chụp ảnh. Bà cũng rất lịch sự từ chối tiền tip khi chúng tôi đưa sau khi chụp ảnh, nhưng chúng tôi nói đây là dành cho các cháu của bà, nên bà đồng ý
Flowers & rice fields - Pa HáFlowers & rice fields - Pa HáFlowers & rice fields - Pa Há

On the way from Nậm Cha back to Pa Há town.
nhận.

Chúng tôi quay trở lại con đường chính và đi ngang qua bản Hợp Hai của người dân tộc Mông. Tôi nhìn thấy các em nhỏ người Mông đang chơi ở trên sân cùng một người phụ nữ đang trông cháu. Tôi chụp ảnh tất cả mọi người và người phụ nữ người Mông mời chúng tôi vào nhà chơi, rồi sau đó là mời ăn tối cùng với gia đình. Đây Ià lần đầu tiên tôi có cơ hội được ăn cơm với gia đình của người Mông, sau khi đã được ăn cơm cùng với gia đình của người Dzao, người Nùng và người Thái. Gia đình họ rất nghèo, chỉ có món rau, nên chúng tôi ra chợ mua thêm thức ăn. Ông chủ nhà uống rất nhiều rượu. Họ rất rộng rãi và mời chúng tôi đến ngủ ở nhà họ, nhưng tôi cảm thấy không thoải mái vì ở đây không có nhà tắm và nhà vệ sinh. Tôi hỏi họ đi vệ sinh ở đâu thì họ chỉ tay về phía cánh đồng ở phía bên kia đường. Chó nhà này cũng khá hung dữ, vì vậy nên chúng tôi cảm
A Hà Nhì ethnic minority woman in Dào SanA Hà Nhì ethnic minority woman in Dào SanA Hà Nhì ethnic minority woman in Dào San

The woman is standing in front of her house.
ơn họ và quay trở về nhà nghỉ.

Hôm sau, chúng tôi đi xe khách quay về Lai Châu và đi tiếp chuyến xe chất lượng cao qua đêm để về Hà Nội. Trước đây tôi chưa từng đi xe giường nằm qua đêm như thế này. Xe đi 12 tiếng đồng hồ từ 5 giờ chiều và về đến Hà Nội vào lúc 5 giờ sáng hôm sau trên quãng đường 420km. Thật không dễ chịu khi đi bằng loại xe này, vì xe không dừng suốt 5 tiếng đồng hồ (không nên uống nhiều nước trước khi lên xe) và họ cũng không cho ăn tối cho đến tận nửa đêm, vì vậy nên mọi người đều rất đói. Chúng tôi được ăn miễn phí phở hoặc cháo vào lúc 12 giờ rưỡi đêm khi đến Nghĩa Lộ. Ít nhất, tôi cũng có giường nằm thoải mái, trong khi những người khác lên sau phải nằm ngủ ở trên sàn (nhưng có đệm êm và sạch sẽ).

Chúng tôi cảm thấy buồn khi chia tay Lai Châu, vì đây là điểm đến yêu thích của chúng tôi ở vùng Tây Bắc. Tôi không biết khi nào
On the way from Lai Châu to Pa HáOn the way from Lai Châu to Pa HáOn the way from Lai Châu to Pa Há

The road was blocked for moving rocks and soil. We had to wait for 15 minutes.
thì tôi sẽ quay lại Lai Châu. Những điều mà tôi rất thích trong chuyến đến thăm tỉnh Lai Châu lần này là phong cảnh núi trên đường từ Sapa đến Lai Châu (đoạn từ đỉnh đèo Hoàng Liên Sơn sang đất Lai Châu), phong cảnh núi và sông ở Pa Há, thăm các bản của người dân tộc Lừ, Dzao, Mông và Hà Nhì, cũng như được mời ăn tối ở gia đình của người dân tộc Mông ở Dào San.

Các bài viết khác về tỉnh Lai Châu:

Mường Tè & wedding of the Dzao people in Sìn Hồ

Than Uyên & Lai Châu


Additional photos below
Photos: 50, Displayed: 34


Advertisement

A bridge in Pa HáA bridge in Pa Há
A bridge in Pa Há

We are going to walk along the bridge to the other side of the river.
H'mong people in Dào San townH'mong people in Dào San town
H'mong people in Dào San town

After taking this photo, the H'mong woman invited us to her house near this place. We bought rice crackers for children and they were happy with our small present.
Landscape in Pa HáLandscape in Pa Há
Landscape in Pa Há

The town is pretty dark at night but during the day the landscape is so great.
Inside a house of the H'mong people in Dào SanInside a house of the H'mong people in Dào San
Inside a house of the H'mong people in Dào San

They offered us to sleep at their house on the upper floor. But I couldn't stay there as they don't have toilet and bathroom.
A Lừ ethnic minority girl & her children in Pa HáA Lừ ethnic minority girl & her children in Pa Há
A Lừ ethnic minority girl & her children in Pa Há

I met this girl at the end of my day in Pa Há when we went up mountain by motorbike.
Mountain scenery in Pa HáMountain scenery in Pa Há
Mountain scenery in Pa Há

We rented a motorbike and went to a village of the Dzao ethnic minority people in Nậm Cha (10km). We passed by this place twice on the way.


23rd November 2012

So lovely scenes abt ethnic children, people and landscape as well, while readers/viewers may curiously want to know the faces of the travellers who were hard wandering and to build up these entries, no one of them (as We...) even appeared once in a photo!

Tot: 0.206s; Tpl: 0.02s; cc: 12; qc: 37; dbt: 0.0595s; 37; m:apollo w:www (50.28.60.10); sld: 2; ; mem: 6.5mb